Vui đùa cùng em gái đẫy đà hàng ngon nuột, thuận theo rồi sau đó đi dỗ… làm vậy không tốt đâu.” “… Vẫn tốt mà.” “Tôi biết cậu đang nghĩ gì, Ân ái cùng em gái đẫy đà hàng ngon nuột “dù gì vẫn còn tôi ở đây”, “dù gì cãi nhau cũng không chia tay”, đúng không?” Cố Kỷ nghiêm túc nói: “Khâu Thanh ấy à… có lúc, Văn Hạ, cậu thử thả nó ra ngoài xem… Những chuyện cậu từng thấy giờ hãy để nó thấy, trên thế giới này tốt và xấu đều có cả.” Văn Hựu Hạ chậm rãi liếm viên kẹo kia, anh ngậm miệng lại, vị chua ngọt xộc thẳng lên đỉnh đầu. Anh không trả lời Cố Kỷ, khi đối phương cho rằng anh